Những túi rau nghĩa tình

Anh Lê Quang Long, 29 tuổi, đang tranh thủ chợp mắt trên sàn nhà kho vào rạng sáng thì giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại và nhận được tin của tài xế:

"Anh bận rồi không đi được nữa đâu. Hôm qua tưởng đi 8-9 tấn hàng nên giá đó, giờ 15 tấn thì lên 2 triệu nữa em". 

Vì lo lắng cho số rau củ cứu trợ lớn từ Đà Lạt, anh vội vàng liên hệ với người quen nhờ hỗ trợ. May thay, cuối cùng cũng có một chủ xe đồng ý chở rau cho nhóm với chi phí rẻ hơn, kịp đưa rau về Sài Gòn khi trời muộn.

Từng túi rau củ được gửi vào khu cách ly. Long cho biết nhóm cần nhất sự sẻ chia và tham gia của những tình nguyện viên. Từng túi rau củ được gửi vào khu cách ly. Long cho biết nhóm cần nhất sự sẻ chia và tham gia của những tình nguyện viên.

Quang Long là blogger du lịch, đồng thời cũng là trưởng nhóm thiện nguyện "Những bước chân xanh". Anh không ngại bốc vác và sau khi chạy xe đi phát quà, cả nhóm 8 người cùng bốc dỡ hàng chục tấn rau. Khi ấy Sài Gòn mưa như trút nước. 

Mãi đến 1 giờ sáng, chỉ còn lại một tiếng là xe tải phải di chuyển nhưng chỉ mới xếp được 3 phần tư hàng hoá. Các thành viên nhóm thiện nguyện lúc này đã xuống sức, mệt mỏi rã rời. Anh Long gọi đó là "vỡ trận". 

Nhưng sáng sớm hôm sau, từng gói thực phẩm của các mạnh thường quân đã được nhóm kịp thời đưa đến các bệnh viện dã chiến, khu phong tỏa và tận tay cho những người có hoàn cảnh khó khăn. 8 người ấy n dường như không biết mệt mỏi.

Để không ai bị bỏ lại phía sau

Nhóm thiện nguyện của Quang Long cũng tổ chức cả quỹ "Bếp Sài Gòn". Mỗi tối, quỹ sẽ gửi 1.000 phần cơm tới cho những người vô gia cư, những hộ gia đình nghèo khó và cả những sinh viên đang kẹt trong vùng dịch. 

Lần nọ, Quang Long gặp một người phụ nữ tên Thành, nhặt ve chai cùng đứa con 12 tuổi. Chị bị đuổi khỏi phòng trọ trong lúc dịch bệnh đang rất căng thẳng. Nhận hộp thơm, chị vừa đút cho con vừa rưng rưng nước mắt. 

Hôm sau, nhóm thiện nguyện của anh Long tìm được một phòng trọ còn trống nhưng lại không liên lạc được với hai mẹ con chị Thành trong 4 ngày liền, bởi họ vừa di chuyển liên tục lại vừa không có điện thoại. 

Mãi đến ngày thứ 5, nhóm thiện nguyện mới vỡ oà cảm xúc vì gặp lại được chị. Họ đưa chị đi xét nghiệm SARS-CoV-2 giúp chị chuyển nhà trọ mới.

"Tuổi trẻ đã ngao du bốn phương, trở về với Sài Gòn trong những ngày mùa hè nắng mưa bất chợt, lặng lẽ, u buồn và nguy khó.”

- Anh Quang Long chia sẻ, giọng ồm ồm sau lớp khẩu trang đẫm nước mưa.

“Mình sẽ cố gắng ghi lại những ngày thật đẹp về thành phố và cũng dùng 200% sức lực để không ai bỏ lại phía sau".

Không chỉ có nhóm thiện nguyện của Long, một blogger du lịch nổi tiếng khác của Sài Gòn cũng bận rộn nhiều ngày 5 giờ sáng đến 12 giờ khuya để vừa ghi lại phóng sự chống dịch, vừa tranh thủ bốc vác, phát quà cho người khó khăn.

"Chúng ta có công việc để làm, có điều kiện để xoay sở trong đại dịch nhưng với người nghèo, người vô gia cư thì không.”

- Anh cười nói.

“Mình không có quá nhiều tiền nhưng có thể góp sức lực, giống bao người trẻ khác của thành phố vẫn âm thầm đóng góp. Tất cả đoàn kết chung tay làm mình vui lắm".

Có những hôm anh đăng ký làm tình nguyện viên của nhóm "Bánh mì Sài Gòn" để tận tay trao hàng nghìn ổ bánh mì và nước cho những người vô gia cư. 

Khi làm thiện nguyện, đa số thành viên trong nhóm đều phải vào lúc 19-24 giờ, khi người vô gia cư đã yên chỗ ngủ. 

Cũng có những ngày anh làm tình nguyện viên của nhóm "Áo ấm biên cương", để trao cho những công nhân đang bị cách ly trong các nhà máy hoặc khu phong toả những phần quà như gạo, nước mắm, nước tương,...

Anh chia sẻ, trong lúc đi phát quà, có lần anh thấy 2 bạn trẻ mặc đồ bảo hộ trùm kín người đang dùng gậy để chuyển những thùng cơm mới nấu cho người nghèo. 

Anh hỏi ra thì mới biết nhóm của họ có 3 người, là bảo vệ nhưng đang thất nghiệp vì công ty đóng cửa. Họ kêu gọi được quỹ nên nấu cơm đi phát từ thiện mỗi tối, bất chấp những ngày mưa lớn. 

Thế là anh chụp ảnh và chia sẻ, hy vọng có thể lan toả những hình ảnh đẹp về tình người trong những ngày nguy khó của thành phố.

Nhóm bảo vệ thất nghiệp đưa cơm qua lăng kính của blogger du lịch. Nhóm bảo vệ thất nghiệp đưa cơm qua lăng kính của blogger du lịch.

Từ thiện trực tuyến

Một blogger du lịch khác là Kỳ Anh, tuy không thể trực tiếp tham gia các hội nhóm thiện nguyện, nhưng anh đã tận dụng lượng người theo dõi đông đảo và khả năng chụp ảnh của mình để làm "Từ thiện qua mạng xã hội". 

Trước khi thành phố giãn cách theo chỉ thị 16, mỗi lần tan ca hay vào tối muộn, Kỳ Anh lại tranh thủ chụp bộ ảnh "Thương lắm Sài Gòn ơi", ghi lại những hoàn cảnh khó khăn được bạn bè hay đội tình nguyện chia sẻ.

Những câu chuyện mà anh đăng tải đều được hàng nghìn lượt chia sẻ trên mạng xã hội, thu hút các mạnh thường quân đến giúp đỡ. 

Trong đó có một người bán vé số nuôi con bị bại não là ông Ninh. Ông năm nay đã 70 tuổi, là người khuyết tật một chân và luôn mong ước có được một chiếc xe lăn. 

Một mảnh đời bất hạnh khác là ông Diên (80 tuổi). Ông làm nghề chụp ảnh lấy liền tại nhà thờ Đức Bà (quận 1). Nhờ bộ ảnh của Kỳ Anh, ông đã được nhiều người biết đến hơn, đồng thời cũng tìm được nhà trọ tốt hơn.

Kỳ Anh cho biết, ý tưởng về bộ ảnh xuất phát từ một lần anh gặp một người bán kẹo mạch nha. Sau khi tâm sự và chụp ảnh, anh cũng đã ủng hộ cô một số tiền nhỏ mong đỡ đần giúp người này phần nào. 

"Làm được điều ấy rồi mình thấy rất vui. Mình có tấm lòng và ống kính sẽ giúp lan tỏa các câu chuyện rộng rãi, để người khó khăn được giúp đỡ kịp thời".

- Kỳ Anh chia sẻ.

Hình ảnh chụp gia đình ông Minh trong bộ ảnh "Thương lắm Sài Gòn" của Kỳ Anh. Hình ảnh chụp gia đình ông Minh trong bộ ảnh "Thương lắm Sài Gòn" của Kỳ Anh.

Anh cho biết, sau khi Sài Gòn hết giãn cách, anh vẫn sẽ tiếp tục làm công việc mình yêu thích thông qua các hình thức như video, để biểu đạt rõ hơn tâm tư của nhân vật, chạm đến cảm xúc người xem.

Theo Vnexpress