Bài viết này được phát triển từ những chia sẻ và khung phân tích của Nicolas Behbahani về Future of Jobs 2030 nơi ông đặt ra bốn kịch bản song song xoay quanh tốc độ tiến hóa của AI và mức độ sẵn sàng của lực lượng lao động.
Từ góc nhìn đó, bài viết mở rộng và diễn giải lại các kịch bản dưới lăng kính chiến lược tổ chức, giúp doanh nghiệp nhìn rõ những ngã rẽ có thể xảy ra và chủ động chuẩn bị năng lực cho giai đoạn 2025–2030.
1️⃣ DỮ LIỆU & REPORT: AI và tương lai việc làm: dữ liệu đang nói điều gì?
Các báo cáo gần đây về AI và tương lai việc làm đang đưa về một quan điểm nhất quán: mức độ triển khai AI trong doanh nghiệp tăng nhanh, và AI ngày càng được tích hợp vào nhiều chức năng vận hành thay vì chỉ tồn tại dưới dạng các dự án thử nghiệm rời rạc.
Xuyên suốt các báo cáo, có thể nhận thấy một số phát hiện lặp lại: tỷ lệ doanh nghiệp ứng dụng AI trong ít nhất một chức năng đã tăng mạnh trong vài năm gần đây, phản ánh tốc độ “mainstream hóa” của AI trong hoạt động quản trị và vận hành.
Nhiều dự báo cho rằng AI sẽ thay thế một phần công việc hiện hữu, đặc biệt ở nhóm nhiệm vụ lặp lại, xử lý thông tin và chuẩn hóa quy trình.
Tuy nhiên đánh giá về tác động tới thu nhập lại có một số quan điểm chưa đồng nhất, khi chỉ một tỷ lệ tương đối nhỏ tin rằng thu nhập người lao động sẽ tăng tương ứng nhờ AI.
Đồng thời, khoảng cách thích nghi tiếp tục mở rộng khi tốc độ triển khai công nghệ thường nhanh hơn đáng kể so với tốc độ cải thiện và nâng cấp kỹ năng và tái cấu trúc tổ chức.
2️⃣ WHAT’S HAPPENING
AI chuyển từ công cụ hỗ trợ sang hệ thống đồng hành trong vận hành
Trong doanh nghiệp, AI đang dần rời khỏi vai trò của một công cụ hỗ trợ rời rạc để trở thành một hệ thống đồng hành trực tiếp trong vận hành.
Điều này thể hiện rõ qua cách các quyết định đầu tư công nghệ ngày càng bị ràng buộc bởi những tiêu chí rất thực dụng: khả năng đo lường hiệu quả, khả năng đào tạo và tái phân bổ nhân lực, cùng áp lực cải thiện P&L và năng suất trong ngắn hạn.
Ở tầng lãnh đạo, phần lớn đều thừa nhận AI sẽ tái cấu trúc công việc trong thập kỷ tới.
Tuy nhiên, tư thế tiếp cận đang phân hóa rõ rệt.
Một nhóm coi AI là đòn bẩy để tăng năng suất và siết chặt hiệu quả vận hành; nhóm khác tiếp cận AI thận trọng hơn, đặt trọng tâm vào rủi ro con người – từ nguy cơ mất việc, đứt gãy kỹ năng cho đến áp lực tái đào tạo trên diện rộng.
Sự phân hóa này không chỉ là khác biệt về nhận thức, mà đang dẫn tới những lựa chọn triển khai rất khác nhau trong thực tế.
Có tổ chức đẩy nhanh ứng dụng AI để giành lợi thế vận hành, chấp nhận vừa làm vừa điều chỉnh. Có tổ chức chủ động chậm lại, ưu tiên kiểm soát tác động và tránh tạo ra các hệ quả dây chuyền trong cấu trúc nhân sự và văn hóa làm việc.
Trong bối cảnh đó, AI không còn là câu hỏi “nên dùng hay không”, mà trở thành bài toán dùng đến mức nào để hệ thống con người có thể theo kịp.
3️⃣ SIGNAL
Tương lai việc làm được quyết định bởi năng lực tổ chức, không phải sức mạnh công nghệ
Tín hiệu nổi bật rút ra từ các diễn biến này là: tương lai việc làm không được định đoạt bởi công nghệ, mà bởi độ sẵn sàng của hệ thống con người – tổ chức.
Khi cùng một nền tảng AI có thể tạo ra những kết cục hoàn toàn khác nhau, câu hỏi trung tâm đang dịch chuyển khỏi công nghệ.
Thay vì hỏi “AI sẽ làm gì với chúng ta?”, trọng tâm đang chuyển sang “chúng ta có đủ năng lực để làm việc cùng AI hay không?”.
Điều này bao gồm khả năng thiết kế lại công việc, tái phân bổ vai trò, tái đào tạo kỹ năng và quan trọng hơn mức độ linh hoạt của hệ thống tổ chức trong việc hấp thụ AI mà không gây đứt gãy vận hành và con người.
Chính từ đây, “tương lai việc làm” không còn là một dự báo tuyến tính, mà mở ra nhiều kịch bản song song nơi lựa chọn chiến lược hôm nay sẽ quyết định doanh nghiệp đứng ở đâu khi bước sang năm 2030.
4️⃣ 4 CHIẾN LƯỢC TƯƠNG LAI
Từ hai trục nền tảng là tốc độ tiến hóa của AI và mức độ sẵn sàng của lực lượng lao động doanh nghiệp có thể quy về một ma trận ra quyết định đơn giản nhưng “đủ lực”:
4 định hướng chiến lược cấp điều hành cho giai đoạn 2025–2030 dưới đây sẽ giúp lãnh đạo không chỉ dự báo tương lai, mà chủ động chọn tư thế vận hành phù hợp với năng lực tổ chức và mức độ bất định của thị trường.
Kịch bản 1: SUPERCHARGED PROGRESS (Tăng tốc vượt trội)
Trong kịch bản SUPERCHARGED PROGRESS, AI tiến hóa nhanh và được hấp thụ hiệu quả bởi một lực lượng lao động có mức độ sẵn sàng cao.
Doanh nghiệp không triển khai AI theo kiểu “chắp vá”, mà tái cấu trúc mạnh mẽ mô hình kinh doanh, cách tổ chức công việc và hệ thống tạo giá trị để tận dụng trọn vẹn năng lực của con người và máy móc.
Ở trạng thái này, AI trở thành đòn bẩy khuếch đại năng suất trên diện rộng, trong khi con người dịch chuyển lên các vai trò có giá trị cao hơn: thiết kế, ra quyết định, sáng tạo, điều phối hệ thống.
Các vai trò mới liên tục xuất hiện, không phải như phản ứng bị động trước công nghệ, mà như kết quả trực tiếp của việc chủ động thiết kế lại công việc.
Năng suất tăng nhanh, nhưng quan trọng hơn, năng lực tổ chức cũng tiến hóa tương ứng, giúp doanh nghiệp duy trì tốc độ mà không đánh đổi sự ổn định dài hạn.
Phù hợp với:
Những doanh nghiệp đã sở hữu nền tảng dữ liệu, công nghệ và hệ học tập nội bộ vững chắc, cùng đội ngũ lãnh đạo hiểu sâu về thiết kế hệ thống người – AI, có khả năng điều phối công nghệ và con người như một chỉnh thể thống nhất.
Kịch bản 2: AGE OF DISPLACEMENT (Thời kỳ thay thế)
Trong kịch bản AGE OF DISPLACEMENT, AI tiến hóa nhanh hơn đáng kể so với khả năng thích nghi của con người.
Doanh nghiệp đẩy mạnh tự động hóa nhưng thiếu sự chuẩn bị về kỹ năng, cấu trúc công việc và hệ thống hỗ trợ chuyển đổi, dẫn tới mất cân bằng trong lực lượng lao động.
Công nghệ tạo ra hiệu quả cục bộ, nhưng đồng thời làm gia tăng cảm giác bị thay thế, bất an và đứt gãy vai trò trong tổ chức.
Hệ quả không chỉ dừng ở năng suất không ổn định, mà còn lan sang tầng văn hóa và xã hội: xung đột nội bộ gia tăng, niềm tin vào tổ chức suy giảm, và khoảng cách giữa nhóm “được hưởng lợi” và nhóm “bị đào thải” ngày càng rõ. AI trong kịch bản này trở thành nguồn tạo áp lực, thay vì động lực phát triển dài hạn.
Rủi ro lớn nếu:

Doanh nghiệp đầu tư công nghệ trước nhưng bỏ quên đào tạo và chuyển đổi năng lực, hoặc khi lãnh đạo chạy theo làn sóng Hype AI mà thiếu một chiến lược nhân sự và tổ chức dài hạn đủ sức hấp thụ thay đổi.
Kịch bản 3: CO-PILOT ECONOMY (Nền kinh tế đồng thử nghiệm)
Với CO-PILOT ECONOMY, AI tiến hóa theo nhịp có kiểm soát và được triển khai song song với quá trình trang bị kỹ năng làm việc cùng AI cho con người.
Thay vì thay thế, AI đóng vai trò “đồng hành”, hỗ trợ ra quyết định, tăng tốc xử lý và mở rộng năng lực của từng cá nhân cũng như toàn bộ đội ngũ.
Giá trị trong kịch bản này không đến từ công nghệ đơn lẻ, mà từ các đội ngũ lai (human-AI teams) được thiết kế bài bản: mỗi bên làm đúng phần việc của mình, bổ trợ lẫn nhau trong một hệ thống vận hành rõ ràng.
Doanh nghiệp duy trì được mức tăng trưởng ổn định, đồng thời hạn chế rủi ro đứt gãy về con người và văn hóa.
Đây được xem là kịch bản ổn định, bền vững và thực tế nhất đối với phần lớn doanh nghiệp trong giai đoạn hiện nay.
Kịch bản 4: STALLED PROGRESS (Tăng trưởng cầm chừng)
Trong kịch bản STALLED PROGRESS, AI tiếp tục phát triển nhưng không được hấp thụ hiệu quả vào hệ thống tổ chức.
Công nghệ được triển khai rời rạc, thiếu kết nối với chiến lược tổng thể và năng lực con người, khiến năng suất chỉ tăng cục bộ và không đồng đều giữa các bộ phận.
Theo thời gian, sự chênh lệch về hiệu quả vận hành mở rộng thành khoảng cách rõ rệt giữa các vùng, ngành và tổ chức. Doanh nghiệp không tụt hậu ngay lập tức, nhưng dần mất nhịp so với những đối thủ có khả năng điều phối công nghệ và con người tốt hơn.
Thường xảy ra khi:
Thiếu một chiến lược chuyển đổi tổng thể, đầu tư công nghệ mang tính phân tán, và không có người dẫn dắt đủ thẩm quyền và năng lực để điều phối quá trình chuyển đổi trên toàn hệ thống.
5️⃣ CẨM NANG ỨNG DỤNG: NO-REGRET STRATEGY
Trong bối cảnh bất định gia tăng và tốc độ tiến hóa của AI khó dự báo chính xác, bài toán của lãnh đạo không còn là chọn đúng kịch bản, mà là xây dựng những lựa chọn đủ linh hoạt để không phải trả giá dù kịch bản nào xảy ra.
Chính từ đây, các “no-regret moves” trở thành nền tảng hành động mang tính điều hành giúp doanh nghiệp vừa tiến lên, vừa giữ được khả năng xoay trục khi môi trường thay đổi.
Start Small – Learn Fast – Scale With Evidence: triển khai nhỏ để học nhanh; chỉ mở rộng khi đã có tín hiệu hiệu quả rõ ràng và đo được.
- Link AI To People Strategy: Công nghệ phải đi cùng chiến lược nhân sự (skill, role, org design), không tách rời như một “dự án IT”.
- Prioritize Human–AI Collaboration: Thiết kế đội ngũ lai người–AI để tăng năng suất và chất lượng quyết định, thay vì mặc định “thay người bằng máy”.
- Invest In Data, Governance & Operating Infrastructure: Dữ liệu sạch, chuẩn quản trị rõ, hạ tầng vận hành đủ lực — đây là nền tảng, không phải phần phụ.
- Build An Adaptive Organization: Tổ chức linh hoạt, đa thế hệ, đa năng lực; phân quyền rõ nhưng phối hợp nhanh, không đứt mạch trách nhiệm.
- Scenario-Ready, Not Single-Bet: Chuẩn bị nhiều kịch bản; tránh đặt cược một chiều vào một công nghệ, một nhà cung cấp, hay một giả định tăng trưởng.
- Bottom Line:
Chống “Hype” bằng Operational Discipline tập trung vào năng lực thực thi và khả năng hấp thụ thay đổi, không chạy theo cảm giác “bắt kịp thời đại”.
6️⃣ GÓC NHÌN TÁC GIẢ
Tôi thích khung 4 kịch bản “Future Of Jobs 2030” này vì nó nhắc một sự thật dễ bị lãng quên: tương lai việc làm không phải thứ để đoán trúng, mà là thứ để chuẩn bị đúng.
Công nghệ tiến hóa theo từng làn sóng, con người thích nghi theo nhiều tốc độ, và các dịch chuyển vĩ mô có thể đảo chiều giả định rất nhanh.
Giá trị của Framework nằm ở chỗ: nó không cố vẽ một tương lai duy nhất, mà giúp doanh nghiệp nhìn thấy các ngả rẽ để chọn cách hành động có chủ đích ngay từ hôm nay.
Key Takeaways:
- Prediction Is Fragile: Tương lai việc làm khó dự báo vì biến số đến từ cả công nghệ, con người và vĩ mô.
- Frameworks > Forecasts: Khung kịch bản không “đoán trúng”, nó giúp lãnh đạo tư duy theo phương án và năng lực.
- Two Axes Decide The Game: Mức độ tiến hóa của AI với mức độ sẵn sàng của lực lượng lao động tạo ra 4 đường đi rất khác nhau.
- Outcomes Aren’t Fixed: Không kịch bản nào là định mệnh; kết cục phụ thuộc vào lựa chọn và năng lực tổ chức.
- Leadership Is The Lever: Cách lãnh đạo đầu tư kỹ năng, chuẩn bị đội ngũ, thiết kế tổ chức sẽ quyết định doanh nghiệp rơi vào kịch bản nào.
- Intentional Readiness Wins: Không cần biết 2030 “trông như thế nào” để hành động đúng; cần sự có chủ đích, tò mò và sẵn sàng để hấp thụ thay đổi.